Phóng sự : Phan Bùi Bảo Thy
So với nhiều thành phố lớn khác trên cả nước thì Đà Nẵng là một thành phố không bị tai tiếng mấy về nạn mại dâm. Nói thê, không có nghĩa là ở Đà Nẵng loại hình tệ nạn này đã được xoá trắng. Nó vẫn có nhưng không nhóm họp thành những “trung tâm tình dục” làm chướng tai gai mắt bàn dân thiên hạ, và tất nhiên hoạt động mại dâm ở Đà Nẵng cũng được tổ chức theo những chiêu thức dè dặt hơn, kín đáo hơn so với nhiều địa phương khác...
RONG RUỔI ĐỂ BÁN... TÌNH
Chỉ hơn 19 giờ một chút, ấy là khi những con đường ở thành phố Đà Nẵng đã lên đèn, chúng ta thử dạo một vòng qua các con đường như Trần Phú, Quang Trung, Nguyễn Văn Linh, Nguyễn Tri Phương, Nguyễn Hữu Thọ, Điện Biên Phủ...sẽ rất dễ dàng nhận thấy có một đội ngũ những cô gái làm tiền đạp xe đạp hoặc rà rà xe máy để mồi chài những anh chàng thích của lạ mua dâm. Chẳng hiểu sao, họ đi chào mời bán mua phẩm giá con người giữa thanh thiên bạch nhật mà vẫn tự nhiên đến lạ. Để đi vào thực tế, tôi cùng với một bạn đồng nghiệp lượn lờ trên chiếc xe mang biển số ngoại tỉnh. Vừa giảm tốc độ, để cho xe tấp vào lề đường Quang Trung (đoạn trước Trung tâm phục hồi chức năng) đã thấy có hai bóng hồng phóng chiếc Wave Tàu đến đỗ kít ngay trước mặt. Một em ngồi phía sau vừa rít thuốc lá trông rất sành điệu vừa hỏi: “Hai anh có đi vui vẻ tý không?”. Anh bạn của tôi nhanh miệng hỏi lại: “Các em cho hai anh vui vẻ kiểu gì ?”, chỉ chờ có vậy, cả hai em mặt mày rạng rỡ hẳn lên, rồi cùng đồng thanh nói: “Các anh thích đi hát Karaoke rồi “làm việc” luôn trong đó cũng được, hoặc thích “tàu nhanh” thì ghé zô mấy quán cà phê không đèn...” Anh bạn tôi bước xuống xe, đưa hai cánh tay gầy còm ra phía trước, dáng vẻ như một người đang thuyết trình một đề tài khoa học, xem hai em xinh đẹp trước mặt như là những cử toạ của mình: “Thôi được rồi, nhưng bây giờ phải thống nhất giá cả, bao nhiêu?”. Cô ngồi sau nhanh nhảu trả lời: “Nếu zô cà phê “làm việc” rồi đi thì cho tụi em mỗi đứa xị hai (120.000 đồng), còn đi Karaoke ngồi sờ bóp chán chê rồi “làm việc” thì cho tụi em mỗi đứa xị rưỡi (150.000 đồng), nếu đi cà phê thì tiền nước tụi em lo, đi hát thì tiền hát với tiền uống các anh lo, ở đây giá cả ổn định lắm hai anh ơi!”. Tôi hỏi: “bây giờ đi hát ở đâu?” hai em trả lời rằng: ở Đà Nẵng bây giờ thiếu gì chỗ hát, cứ bốn, năm chục nghìn đồng một giờ thì đường Hoàng Diệu, Trần Cao Vân, Khu bờ hồ Thạc Gián, Ngô Quyền...thích chọn nơi nào làm bãi đáp cũng được cả. Tôi chỉ tay thẳng về hướng đường Trần Cao Vân cho hai em chạy trước, tôi cùng ông bạn rồ ga chạy theo, nhưng đến đoạn rẽ của đường Đống Đa thì đánh bài chuồn.
Qua thực tế, chúng tôi thấy rằng: Hiện nay ở Đà Nẵng đội quân đi bán tình di động như hai cô em xinh đẹp này không phải là nhiều lắm so với TP Hồ Chí Minh hay Hà Nội, thế nhưng, quân số cũng phải đến vài chục người, họ thuộc nhóm tuổi từ hai nhăm trở lên, không nghề nghiệp ổn định và không có chỗ ở cố định. Một số là người ở các vùng ven quanh Đà Nẵng, không chịu nổi cuộc sống tay lấm chân bùn cùng ruộng vườn, làng mạc, họ nói dối với người thân rằng ra Đà Nẵng để học nghề, để làm thuê chân chính; có người thì vì nhàn cư, rồi nghe bạn bè rủ rê đi thử một lần rồi thấy dễ kiếm tiền quá nên đi riết thành chuyên nghiệp. Hầu hết những cô gái đang hằng đêm đi bán tình di động ở Đà Nẵng khi chúng tôi hỏi: “sẽ làm nghề này đến bao giờ?” thì câu trả lời chung chung đại khái là: “kiếm được chút ít vốn liếng để mở một quầy hàng ở quê buôn bán là sẽ giải nghệ”. Thế nhưng không, hầu như rất hy hữu chúng ta mới thấy được một thực tế hoàn lương để làm lại cuộc đời một cách tử tế. Về thu nhập, họ cho biết, mỗi đêm mưa thuận gió hoà, đi được vài ba khách thì thu nhập cũng được kha khá. Thế nhưng, số tiền kiếm được đó không bao giờ ở được lâu trong túi họ. Bởi lẽ sau những đêm bán mua ê chề xác thịt đó, sáng mai ra họ phải trả tiền nhà trọ, tiền vay nóng để chi dùng cho cuộc sống trước đó với mức lãi suất rất cao, tiền gửi con, tiền thuê xe, tiền cho quân bảo kê chăn gái. Làm gái bán dâm di động cũng lắm nỗi nhiêu khê, cô nào còn trẻ thì còn có nhiều người săn đón, tiền bo cũng khấm khá hơn, bãi đáp cũng tươm tất hơn. Cô nào đã nha nhá tuổi về chiều thì đối tượng họ phải phục vụ cũng khác, đại loại là tầng lớp bình dân, bãi đáp chủ yếu là những ngóc ngách tăm tối trong thành phố, gốc cây ở những khu giải toả hay bãi biển vắng người…
GÁI QUÊ LỠ BƯỚC MỘT LẦN... LÀ XONG
Một loại hình mua bán dâm khác hiện nay cũng rất được phổ biến ở Đà Nẵng, đó là những quán Karaoke trá hình. Karaoke ở Đà Nẵng cũng có đến mấy đẳng cấp khác nhau, quán bình dân thì chủ yếu tập trung ở các đường Phan Bội Châu, Lý Thường Kiệt, Trần Quý Cáp, khu Hoà Cường, đường Trần Cao Vân, Hoà Khánh...những quán Karaoke cao cấp thì tập trung ở các đường Lê Đình Dương, Nguyễn Văn Linh, Nguyễn Chí Thanh, Hàm Nghi, đường 2-9...Do nhu cầu của khách hàng ngày mỗi khác, vì vậy mà hiện nay ở Đà Nẵng có không ít những chủ quán Karaoke đầu tư rất lớn cho cơ sở kinh doanh của mình. Trên đường 2-9, Nguyễn Văn Linh, Bạch Đằng…có những quán rất đồ sộ, cao năm sáu tầng lầu, mỗi tầng có đến bốn, năm phòng hát rộng rãi. Ti vi màn hình phẳng, WC rộng và thoáng rất thuận tiện cho việc bán dâm của đội ngũ tiếp viên. Ở những quán này thường khách đến hát phải trả tiền rất đắt, có khi hết hàng triệu bạc cho một cuộc chơi. Bù lại, tiếp viên ở những nơi này thường là rất trẻ, rất xinh và đại đa số là những cô gái có gốc gác từ những vùng quê xa xôi nghèo khó, họ ra phố với hy vọng là được bán cà phê, bán cơm bụi một cách chân chính, cho đến khi lọt vào những ổ chứa hiện đại này mới thấy khó hồi hương. Rất nhiều lần tôi có dịp theo chân những người bạn là cán bộ có thu nhập cao để đến những quán hát như thế này, một trăm lần gợi ý thì đúng một trăm lần tôi được nghe các cô tiếp viên trả lời đồng ý bán dâm. Bán dâm loại này cũng nhiều giá lắm. Bán dâm tại quán (thường hành lạc trong những phòng hát vắng khách,hoặc trong WC) thì chỉ độ 150.000 đồng. Hát xong rồi cùng cặp kè về khách sạn hay nhà trọ để hành lạc qua đêm thì giá cao hơn, thường là gấp đôi, gấp ba lần số tiền mua dâm tại quán. Hiện tại ở Đà Nẵng có khá nhiều quán Karaoke là có những dịch vụ này (hễ khách có nhu cầu là chủ điện thoại điều gái đến đáp ứng), cũng có đến 99% nữ tiếp viên ngoài chuyện đi hát để lấy tiền boa còn kiêm thêm nghề bán dâm. Nhiều nữ tiếp viên tâm sự rất chân thành rằng: Không bán dâm làm sao đủ sống, làm sao đủ tiền hàng tháng gửi về cho gia đình ở quê, làm sao đủ tiền mua sắm áo quần, điện thoại di động, tiền chữa bệnh, tiền đánh phỏm mỗi khi vắng khách, tiền lãi vay nóng mỗi khi cần kíp phải gửi về quê cho cha mẹ, tiền cho bọn chăn gái để luôn được yên thân...Ngày trước, nhiều quán hát, do cạnh tranh phải giữ tiếp viên của mình để câu khách nên đã xây dựng luôn những nhà nuôi gái tại gia. Nhưng bây giờ thì khác, chẳng ai dại gì nuôi gái trong nhà cả, vì có quá nhiều hệ luỵ mỗi khi có lực lượng chức năng kiểm tra…Nhà trọ bây giờ nhan nhản, mấy cô tiếp viên thuê chung một phòng, ai có điện thoại của người nấy, chỉ chờ có người gọi là lên đường phục vụ thôi. Nếu không vào quán hát, những anh chàng thích của lạ là người bản địa hay là khách vãng lai chỉ cần đánh tiếng với hệ thống lễ tân ở các khách sạn hoặc là xích lô, xe ôm là được đáp ứng yêu cầu. Gái mại dâm ở Đà Nẵng hoạt động không ồn ào, nhưng số lượng thì không phải nhỏ và nhiều đẳng cấp khác nhau. Những cô còn “sắc nước hương trời” thì giá cao chót vót và cứ thế giảm dần cho đến hạng bình dân. Cứ thế, hoạt động mua bán dâm cứ im lìm tác oai, tác quái trong lòng thành phố Đà Nẵng từ tám, chín giờ sáng ngày này cho đến sáng hôm sau…
DẸP BỎ, KHÔNG PHẢI DỄ NHƯNG CŨNG KHÔNG QUÁ KHÓ
Người viết bài này đã có nhiều cuộc tiếp xúc với những người có trách nhiệm để trao đổi về việc ngày càng bùng nổ nhiều loại hình và dịch vụ tệ nạn ở thành phố Đà Nẵng. Vấn đề đặt ra trong những cuộc trao đổi đó cũng xoay quanh việc chúng ta có dẹp bỏ được những quán Karaoke (mà thực chất là những ổ chứa gái mại dâm) và những cô gái bán tình di động trên đường phố? Câu trả lời thường là “đã nhiều lần truy quét, nhưng lực bất tòng tâm”. Trên thực tế, các quán có giấy phép kinh doanh hợp lệ không nhiều, thế nhưng việc xử lý thì vẫn mãi cứ mù mù mờ mờ làm sao ấy? Chúng ta cứ thử tấn công vào các tụ điểm này một cách triệt để hơn đi, thẳng thừng hơn đi, nghiêm túc hơn thì liệu những cô gái suốt ngày này qua tháng khác trú ngụ trong những điểm bán mua xác thịt ấy có hoạt động được không? Sẽ ra sao khi mà các quán Bar, quán hát ngày một đua nhau ra đời với những quy mô rất hiện đại? Sẽ ra sao khi những cô gái khi đến tuổi dậy thì là dắt díu nhau bỏ quê về phố để làm cái nghề bán tiết hạnh nuôi thân?
Là người viết nên thực trạng đau lòng này, chúng tôi tha thiết mong mỏi các cơ quan hữu trách hãy bằng nhiều biện pháp ngăn chặn những hoạt động tệ nạn này. Xử lý thật nghiêm những người đến mua thì may ra mới giới hạn được người đi bán. Đừng để tình trạng cứ sau uống, sau hát là...kéo nhau tìm đến tệ nạn mua dâm này có cơ tồn tại trong lòng một xã hội văn minh.
Thực ra, chuyện uống, chuyện hát, chuyện mua bán dâm xưa nay đã có quá nhiều người viết, trên đây chỉ là một vài chấm phá nhỏ về vấn nạn này ở thành phố Đà Nẵng. Hy vọng và hẹn cùng bạn đọc, những tình tiết, những phận đời, những hành vi, thủ đoạn của tệ mại dâm này trong một bài viết tiếp theo. Phan Bùi Bảo Thy